cha toi roi me chay di
Nhu cầu tâm lý của cha mẹ có con tự kỷ (luận văn thạc sĩ tâm lí học chuyên ngành tâm lí học) Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (799.71 KB, 101 trang )
Tác giả: www.vntrip.vn Ngày đăng: 01/11/2020 12:10 AM Đánh giá: (4.14/5 sao và 24220 đánh giá) Tóm tắt: Khi tâm trạng rối bời, bạn có thể tìm đến những vần thơ này để chia sẻ với ai đó thay lời nói, cũng có khi bạn chẳng sao cả nhưng lại muốn mình trở nên trầm lắng 1 chút.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, người cha vẫn sẵn sàng hi sinh vì con trước khi ông cùng ngôi nhà bị "nuốt chửng" xuống dòng sông. Đi thăm Tây Thiên, 'Lương Sơn Bạc' hẹn 'Hoa Quả Sơn' ra quyết chiến. Cơn bão số 5 đổ bộ vào đất liền, ảnh hưởng trực tiếp tới miền
Đọc truyện Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!! của tác giả Ngũ Nguyệt Thất Nhật, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn. Trạng thái: Full. Đánh giá: 8.2/10 từ 147 lượt. Cùng đọc truyện Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!! của tác giả Ngũ Nguyệt Thất Nhật tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Thể loại: Hiện đại. Editor: tieu_hao
Site De Rencontre En Ligne Pour Ado. Ngày lễ tình nhân tháng là một ngày lãng mạn nhất trong năm nhưng cũng là ngày đen tối nhất…Vừa đến đêm, một đôi nam nữ vội vã chạy về nhà. Cửa còn chưa đóng kín, lửa nóng khiến hai thân hình dây dưa một chỗ, vừa hôn vừa gặm, quần áo nhanh chóng được cởi ra.“Phi Vũ, từ từ… vào giường đã.”“Bảo bối, anh chờ không được, anh muốn…”“Nhưng mà… a…”Người phụ nữ còn chưa nói xong, gã đàn ông đã đẩy cô tựa vào cửa phòng. Nâng một chân cô lên, thật sâu nhập vào trong cơ thể của cô khiến trạng thái rơi vào tình trạng chiến đấu tốt nhất.“Bảo bối… em thật tuyệt vời.”“Có bằng bạn gái của anh không?”“Cô ta?” Vừa nghe ba chữ “bạn gái anh”, vật dưới thân An Phi Vũ trong nháy mắt dường như dừng lại, hung hăng nói “Cô ta sao có thể so với em? Ngoại trừ khuôn mặt bên ngoài đẹp ra còn lại chỉ là tảng đá. Một người phụ nữ điêu ngoa, thô bạo, ngang ngược, ngay cả chạm cũng không cho anh chạm một cái. Đụng tí là đánh người. Anh thật hoài nghi cơ thể dưới lớp quần áo kia rốt cuộc là đàn ông hay đàn bà?”“Kinh khủng vậy sao?”“Đúng vậy.” Chỉ cần tưởng tượng đến cô ta, anh lại liên tưởng đến cọp mẹ trong truyền thuyết. Không, cô ta chính là cọp mẹ.“Vậy sao anh vẫn ở cùng cô ta? Không phải chia tay là được sao?”“Không phải cô ta có người cha rất nhiều tiền sao? Bảo bối, chờ anh gạt được tiền của cô ta. Em coi như là nhân tình của anh, có gì anh nuôi em.”“Anh muốn vậy?” Người phụ nữ đẩy nhẹ hắn một cái.“Chờ anh ly hôn với cô ta, sau đó cưới em. Thế nào?” An Phi Vũ lần thứ hai dán lên thân thể cô gái, lại một lần nữa nhấc chân cô lên.“Đáng ghét..” Cô gái cự tuyệt hạ chân xuống.“Thôi mà… thêm một lần nữa…”Người phụ nữ nũng nịu nhỏ giọng nói “Cho anh cũng được, nhưng đây lại làm trên giường người khác, hơn nữa anh nói lời phải giữ lời.”“Được được tất cả đều nghe theo lời của em.”An Phi Vũ nói xong, lập tức ôm lấy cô gái, nhanh chóng đi tới giường đè cô xuống, nghiêng về một bên.“Oa a”Trong chăn đột nhiên phát ra một tiếng kêu to, hai người nháy mắt nhảy bật cô gái từ trong chăn bước ra, đôi mắt lanh lợi trừng mắt nhìn bọn họ.“Tử.. Tử… Tử…Tử…”“Thất…Thất…Thất…Thất…”Hai người cùng lúc mở miệng, mặc dù nói lắp nhưng phối hợp không chê vào đâu sai, cô chính là bạn gái hợp cách của An Phi Vũ. Năm nay hai mươi tuổi, tính tình lương thiện hồn nhiên lại độ lượng. Bởi vì cô là tuyển thủ Tae Kwon Do nên có chút bạo lực. Thật ra đêm lễ tình nhân này cô muốn tặng lần đầu tiên của mình cho hắn, còn đặc biệt trốn trong giường để cho hắn một kinh hỉ lại không nghĩ rằng nghe được đoạn đối thoại khiến người khác giật mình kia. Thật đúng là để cho cô mở mang kiến thức thế nào gọi là “gian phu dâm phụ”.“Thất Thất, em nghe anh giải thích.” An Phi Vũ lúng túng mở miệng, sợ cô đánh mình.“Được rồi, anh không phải giải thích gì nữa, giải thích chính là che dấu sự thật. Chia tay đi… tôi chính thức đá anh.” Cô cực kỳ bình tĩnh nói, lập tức bước xuống Phi Vũ cùng người phụ nữ bên cạnh nhìn bóng của cô, trong lòng tuy có chút đáng tiếc nhưng không hiểu sao lại có một cảm giác khó tả trong Thất Thất đi ra đến cổng đột nhiên dừng lại, cô càng nghĩ càng thấy tức giận. Lúc đầu còn muối soái ca tức giận bỏ đi, không ngờ người bị cắm sừng lại là cô!Đột nhiên quay trở lại trước mặt hắn, nham hiểm nói “Hôm nay là ngày lễ tình nhân, tôi muốn tặng anh một phần đại lễ. Nhưng mà xem ra lại phải tặng anh lễ chia tay rồi. Đến đây… nghe lời, ngoan, mở chân ra.”“Ôi chao” An Phi Vũ trì độn vẫn chưa hiểu ý tứ của Thất Thất thình lình dùng hai tay tách hai chân hắn, đối với vật gì đó đang dựng đứng của hắn hung hăng đá một phát.“Tuyệt tự đi, đồ vô lại.”Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Nhấn vào giữa màn hình để hiển thị Tùy chọn đọc.
Ngày lễ tình nhân tháng là một ngày lãng mạn nhất trong năm nhưng cũng là ngày đen tối nhất…Vừa đến đêm, một đôi nam nữ vội vã chạy về nhà. Cửa còn chưa đóng kín, lửa nóng khiến hai thân hình dây dưa một chỗ, vừa hôn vừa gặm, quần áo nhanh chóng được cởi ra.“Phi Vũ, từ từ… vào giường đã.”“Bảo bối, anh chờ không được, anh muốn…”“Nhưng mà… a…”Người phụ nữ còn chưa nói xong, gã đàn ông đã đẩy cô tựa vào cửa phòng. Nâng một chân cô lên, thật sâu nhập vào trong cơ thể của cô khiến trạng thái rơi vào tình trạng chiến đấu tốt nhất.“Bảo bối… em thật tuyệt vời.”“Có bằng bạn gái của anh không?”“Cô ta?” Vừa nghe ba chữ “bạn gái anh”, vật dưới thân An Phi Vũ trong nháy mắt dường như dừng lại, hung hăng nói “Cô ta sao có thể so với em? Ngoại trừ khuôn mặt bên ngoài đẹp ra còn lại chỉ là tảng đá. Một người phụ nữ điêu ngoa, thô bạo, ngang ngược, ngay cả chạm cũng không cho anh chạm một cái. Đụng tí là đánh người. Anh thật hoài nghi cơ thể dưới lớp quần áo kia rốt cuộc là đàn ông hay đàn bà?”“Kinh khủng vậy sao?”“Đúng vậy.” Chỉ cần tưởng tượng đến cô ta, anh lại liên tưởng đến cọp mẹ trong truyền thuyết. Không, cô ta chính là cọp mẹ.“Vậy sao anh vẫn ở cùng cô ta? Không phải chia tay là được sao?”“Không phải cô ta có người cha rất nhiều tiền sao? Bảo bối, chờ anh gạt được tiền của cô ta. Em coi như là nhân tình của anh, có gì anh nuôi em.”“Anh muốn vậy?” Người phụ nữ đẩy nhẹ hắn một cái.“Chờ anh ly hôn với cô ta, sau đó cưới em. Thế nào?” An Phi Vũ lần thứ hai dán lên thân thể cô gái, lại một lần nữa nhấc chân cô lên.“Đáng ghét..” Cô gái cự tuyệt hạ chân xuống.“Thôi mà… thêm một lần nữa…”Người phụ nữ nũng nịu nhỏ giọng nói “Cho anh cũng được, nhưng đây lại làm trên giường người khác, hơn nữa anh nói lời phải giữ lời.”“Được được tất cả đều nghe theo lời của em.”An Phi Vũ nói xong, lập tức ôm lấy cô gái, nhanh chóng đi tới giường đè cô xuống, nghiêng về một bên.“Oa a”Trong chăn đột nhiên phát ra một tiếng kêu to, hai người nháy mắt nhảy bật cô gái từ trong chăn bước ra, đôi mắt lanh lợi trừng mắt nhìn bọn họ.“Tử.. Tử… Tử…Tử…”“Thất…Thất…Thất…Thất…”Hai người cùng lúc mở miệng, mặc dù nói lắp nhưng phối hợp không chê vào đâu sai, cô chính là bạn gái hợp cách của An Phi Vũ. Năm nay hai mươi tuổi, tính tình lương thiện hồn nhiên lại độ lượng. Bởi vì cô là tuyển thủ Tae Kwon Do nên có chút bạo lực. Thật ra đêm lễ tình nhân này cô muốn tặng lần đầu tiên của mình cho hắn, còn đặc biệt trốn trong giường để cho hắn một kinh hỉ lại không nghĩ rằng nghe được đoạn đối thoại khiến người khác giật mình kia. Thật đúng là để cho cô mở mang kiến thức thế nào gọi là “gian phu dâm phụ”.“Thất Thất, em nghe anh giải thích.” An Phi Vũ lúng túng mở miệng, sợ cô đánh mình.“Được rồi, anh không phải giải thích gì nữa, giải thích chính là che dấu sự thật. Chia tay đi… tôi chính thức đá anh.” Cô cực kỳ bình tĩnh nói, lập tức bước xuống Phi Vũ cùng người phụ nữ bên cạnh nhìn bóng của cô, trong lòng tuy có chút đáng tiếc nhưng không hiểu sao lại có một cảm giác khó tả trong Thất Thất đi ra đến cổng đột nhiên dừng lại, cô càng nghĩ càng thấy tức giận. Lúc đầu còn muối soái ca tức giận bỏ đi, không ngờ người bị cắm sừng lại là cô!Đột nhiên quay trở lại trước mặt hắn, nham hiểm nói “Hôm nay là ngày lễ tình nhân, tôi muốn tặng anh một phần đại lễ. Nhưng mà xem ra lại phải tặng anh lễ chia tay rồi. Đến đây… nghe lời, ngoan, mở chân ra.”“Ôi chao” An Phi Vũ trì độn vẫn chưa hiểu ý tứ của Thất Thất thình lình dùng hai tay tách hai chân hắn, đối với vật gì đó đang dựng đứng của hắn hung hăng đá một phát.“Tuyệt tự đi, đồ vô lại.”
Biệt thự Mặc giaMặc Thâm Dạ vội vội vàng vàng chạy tới Mặc gia, xộc thẳng lên lầu hai, cũng không thèm gõ cửa mà mở phòng ngủ Mặc Tử Hàn ra, nhưng bên trong...... Lại không có một bóng có ở nhà?Nửa tiếng trước hắn mới vào biệt thự, nhanh như vậy đã lại đi rồi?Hắn kích động ra ngoài nhắm thẳng phòng sách lầu hai, nhưng trong phòng sách cũng không có một bóng chết!Nó thế nào lại đi rồi hả?Phương Lam đâu? Sao cũng không thấy cô ấy? Chẳng lẽ hai người đi ra ngoài rồi? Hay là......Hắn hốt ha hốt hoảng đi tới lầu ba, xông vào phòng học của Mặc Thiên Tân, đứng trước mặt Thổ Nghiêu. Hắn lạnh lùng nhìn hắn ta hỏi, "Mặc Tử Hàn đâu?"Thổ Nghiêu có chút kinh ngạc, sau đó cúi đầu cung kính trả lời, "Hành tung của điện hạ tôi cũng không rõ!""Nửa tiếng trước tôi mới thấy nó về cơ mà, sao đã lại đi rồi hả? Thế còn Phương Lam đâu? Có thấy không?" Mặc Thâm Dạ lại một lần nữa chất vấn."Thực xin lỗi, đại thiếu gia, tôi cũng không biết hướng đi của điện hạ, cũng không có thấy Phương tiểu thư!""Anh nói cái gì?" Mặc Thâm Dạ bỗng phận nộ nắm lấy cổ áo hắn ta."Bác cả!" Mặc Thiên Tân bỗng đứng lên, vội vàng kéo hắn nói, "Thổ Nghiêu thật sự không biết chuyện của ba, chú ấy luôn ở với cháu, hơn nữa mẹ Tiểu Lam cũng không có tới, lời của cháu bác phải tin chứ?"Mặc Thâm Dạ nghe vậy nhăn mày, buông Thổ Nghiêu quá xúc động, không nên lỗ mãng như vậy. Cẩn thận nghĩ lại cũng đúng, nếu Phương Lam thật sự tìm Mặc Tử Hàn, vậy hai người bọn họ nhất định sẽ quậy lật trời, mà không phải bình tĩnh như bây giờ, nhưng nếu Phương Lam chưa có tới đây, vậy cô ấy đi đâu rồi hả? Mặc Tử Hàn cũng lại đi đâu nữa chứ? Ngay cả Hỏa Diễm luôn đi theo nó cũng không thấy bóng dáng! Rất kỳ quái!Bọn họ đều chạy đâu rồi hả?Chợt!"Linh linh linh...... Linh linh linh......"Mặc Thâm Dạ cúi đầu nhìn túi quần, nghi hoặc lấy điện thoại ra, sau đó nhìn cái tên hiện lên- Vũ Chi Húc!Hắn ta?Hắn ta gọi điện thoại tìm hắn có chuyện gì?Hơi hơi nhíu mày, sau đó vừa chuyển máy vừa ra ngoài. Mặc Thiên Tân ở sau lo lắng nhìn hắn.......Ở hành lang ngoài phòng sáchMặc Thâm Dạ đặt điện thoại bên tai, nghe thanh âm bên trong"Tiểu Dạ Dạ, cứu mạng!"Cứu mạng?Mặc Thâm Dạ nghe được lời nói không đầu không đuôi của hắn, nghi hoặc hỏi, "Anh nói cái gì thế? Tôi không có thời gian đùa với anh!""Tôi nói thật đó, anh mau cứu tôi đi, chắc tôi cũng không thấy được mặt trời ngày mai nữa đâu!""Anh có nhìn thấy mặt trời ngày mai hay không có quan hệ gì với tôi? Tôi lúc này rất bận, anh đừng có quấy rầy tôi, chờ tôi có thời gian, tôi sẽ hóa vàng cho anh!" Mặc Thâm Dạ bực bội nói xong liền muốn cúp điện thoại."Cái gì? Chúng ta dù sao cũng coi như quen biết, anh sao có thể không nói tình nghĩa như thế? Chẳng lẽ anh thật sự muốn trơ mắt nhìn tôi bị tiểu Lam Lam nhà anh hành hạ đến chết sao?"Tiểu Lam Lam nhà anh?Sáu từ này khiến chân Mặc Thâm Dạ ngừng lại, đôi mắt kinh ngạc trừng lớn hỏi, "Anh nói Phương Lam?""Đúng vậy a!""Cô ấy ở đâu?""Ở trong nhà lão gia tử!""Lão gia tử? Chú Chung? Không phải là chú Chung bắt cô ấy chứ?""Anh đoán đúng rồi, nhưng mà không phải bắt, là cô ấy tự nguyện tới, cho nên anh mau dẫn cô ấy đi đi, bằng không sẽ xảy ra chuyện lớn, anh cũng biết tính khí cô ấy rồi mà, không làm cho long trời lở đất, cô ấy sẽ không bỏ qua, hơn nữa nếu chọc giận lão gia tử, vậy thật sự là không tốt!"Đôi lông mày Mặc Thâm Dạ nhăn lên, bực bội trong lòng không ngừng gia Chung bắt ai không bắt lại cố tình bắt cô ấy, cô gái ấy từ trước đến nay còn chưa có sợ ai, lại càng không sợ chết, hơn nữa chú Chung lúc trước khiến Tử Thất Thất thành như thế, cô ấy sao có thể bỏ qua cơ hội trả thù ông ta chứ? Thật sự là quá tệ, vì sao chuyện không tốt lại cứ cùng lúc mà xảy ra?"Tôi lập tức đến đó, trước khi tôi đến anh nhất định phải trông chừng Phương Lam, đừng để cô ấy xung đột với chú Chung!""Cái gì? Bản thân tôi còn khó bảo toàn, anh còn bảo tôi trông chừng cô ấy? Anh cũng không phải không biết tôi căn bản bó tay với cô ấy, hơn nữa cô ấy còn đang điên, đúng là...... 』"Nhất định phải làm theo lời tôi, cứ như vậy đã!""Cái gì? Đợi chút...... Tôi không được...... Đợi chút...... Đợi......"Vũ Chi Húc hốt ha hốt hoảng chưa nói xong, Mặc Thâm Dạ liền vội vội vàng vàng cúp điện thoại, cũng vội vã rời khỏi biệt thự Mặc may, Vũ Chi Húc ở bên cạnh Chung Khuê, còn may, Chung Khuê cũng không biết quan hệ trước kia của ba người bọn họ, thật sự là không tồi...... Trong cái rủi còn có cái may......※※※Địa lao Mặc giaTầng thứ haiMặc Tử Hàn nửa ngồi trên giường, trong lòng ôm Tử Thất Thất đang thiếp đi, đôi mắt thâm tình nhìn khuôn mặt lúc ngủ của cô, mà tay thì khẽ vuốt cái bụng càng lúc càng lớn của sáu tháng nữa là đứa bé sinh ra rồi, không biết là con trai hay là con gái đây? Kỳ thực hắn hi vọng sẽ là con gái, bởi vì nếu là con gái, nhất định sẽ giống Tử Thất Thất, nhất định sẽ xinh đẹp kiên cường giống cô, khiến cho người khác yêu thích, nhưng mà, là con trai cũng tốt lắm, hắn cũng thích."Thất Thất...... Em thích con trai hay con gái vậy?" Hắn khẽ nỉ non bên tai cô."Ư......" Tử Thất Thất ngâm một tiếng, mày hơi hơi nhăn Tử Hàn mày cũng nhăn lên gian trôi qua nhanh vậy sao? Đã qua một tiếng rồi ư? Không đúng, hẳn mới qua nửa giờ mà thôi, xem ra thuốc trong người cô càng ngày càng không chống đỡ được bao lâu, nhưng hắn lại không thể thêm liều lượng, thậm chí mấy tháng tới, ngay cả thuốc ngủ hắn cũng không thể cho cô dùng, vì thân thể của cô, vì đứa con khỏe mạnh, hắn chỉ sợ phải nhẫn nại thật lâu thật lâu mới có thể tới gặp tay không tự giác ôm chặt lấy khổ như vậy còn phải nhẫn nại bao lâu nữa đây? Hắn không thể cứ gặp cô thế này, căn bản là không đủ, hắn muốn giống như trước, cùng cô trò chuyện vui vẻ, đùa giỡn, nói cười. Nếu hiện tại giải thích với cô còn kịp nữa không? Nếu nói hết mọi chuyện thì sẽ xảy ra chuyện gì?Lão già Chung Khuê kia chỉ cần còn sống một ngày, hắn một ngày cũng không thể yên lòng, càng lo lắng bí mật Vũ Chi Húc ngày đó nói. Hắn muốn giết ông ta, nhất định phải giết ông ta mới được!"Ưm......" Tử Thất Thất lại khẽ ngâm, sau đó lại bắt đầu nỉ non, "Mặc..... Tử hàn...... Mặc...... Tử hàn...... Vì sao...... Vì...... Sao......"Đôi mắt Mặc Tử Hàn mở to, trái tim đau đớn kịch liệt!Vì sao?Bởi vì hắn buộc lòng phải làm như vậy, vì cứu Thiên Tân hắn không có cách nào khác cả, thời điểm đó nếu hắn không đáp ứng, Thiên Tân có lẽ sẽ chết, hắn thật sự không còn đường khác có thể đi."Ưm......" Tử Thất Thất mày nhíu chặt, rõ ràng sắp tỉnh Tử Hàn không đành lòng cẩn thận đặt cô lại lên giường, sau đó vội vội vàng vàng ra ngoài, mà trước lúc đi, hắn quay đầu nhìn về Mặc Hình Thiên trong nhà giam đối diện, thấy cặp măt lạnh lùng của ông ta đang nhìn quyển sách trên tay, thấy ông ta hoàn toàn không nhìn đến hắn, lửa giận trong lòng lại một lần nữa bốc nhất định sẽ giết Chung Khuê, sau đó mang thi thể tới trước mặt ông ta, để cho ông ta biết rằng ông ta thua thê thảm cỡ nào.......Mặc Tử Hàn đi rồi, Tử Thất Thất chậm rãi mở mắt, mà vừa tỉnh lại cô liền ý thức được Mặc Tử Hàn đã tới đây, cũng cảm giác được hắn mới ôm mình, thậm chí còn mơ mơ màng màng nghe được thanh âm của đã là lần thứ mấy rồi?Cứ mười ngày lại xuất hiện một lần, mỗi một lần đều làm cô hôn mê."Thất Thất......"Đột nhiên truyền đến giọng nói trầm thấp, Tử Thất Thất lập tức nhìn về Mặc Hình Thiên đối diện, đáp lại, "Sao vậy chú?"Trừ bỏ lúc ban đầu gặp mặt, hình như đây là lần đầu tiên ông ta chủ động nói chuyện với cô."Cháu mang thai sao?" Mặc Hình Thiên buông sách trong tay, quay đầu nhìn cô."Chú...... Chú làm sao lại biết?" Tử Thất Thất kinh ngạc nhìn ông cho tới bây giờ vẫn chưa từng nói với ông ta bản thân mang thai, ông ta là làm sao mà biết được? Chẳng lẽ là Mặc Tử Hàn nói với ông ta? Hay là bụng cô quá lớn bị nhìn ra hả?Mặc Hình Thiên thấy cô kinh ngạc, hơi hơi cười nói, "Cháu thường xuyên vuốt ve bụng mình, hơn nữa mỗi lần vuốt ve đều nhìn lên bụng, trên mặt cũng sẽ lộ ra biểu cảm cực kỳ hạnh phúc, biểu cảm đó chỉ có phụ nữ có thai mới có thể lộ ra, cho nên tôi mới biết!"Tử Thất Thất bừng tỉnh đại ngộ, nhưng vẫn có chút kinh ngạc. Mỗi ngày ông ta đều đọc sách, nhưng lại phát hiện ra điểm nhỏ như thế, chẳng lẽ ông ta luôn quan sát cô ư?"Đúng rồi, kỳ thực tôi luôn có một nghi vấn muốn hỏi cháu, nhưng có thể sẽ có chút thất lễ, cho nên tôi trước tiên nói xin lỗi!" Mặc Hình Thiên lại bỗng nhiên mở miệng."Nghi vấn? Chú muốn hỏi cháu gì vậy?" Tử Thất Thất nghi hoặc."Nhìn cháu hẳn là con gái thân thế trong sạch, vậy sao cha mẹ cháu lại đồng ý gả cháu cho Mặc Tử Hàn người trong xã hội đen này?" Mặc Hình Thiên nghi hoặc đặt câu Thất Thất nghe vấn đề ông ta hỏi, trong lòng lại đau mẹ cô?"Kỳ thực...... Cha mẹ cháu bảy năm trước đã qua đời, cho nên bọn họ cũng không biết cháu yêu một người đàn ông xã hội đen." Cô đau thương trả đời?Mặc Hình Thiên khiếp sợ nhìn cô, đôi mắt dường như bị đả kích mà mở to, quyển sách trên tay lại rơi xuống."Qua đời...... Qua đời...... Bọn họ...... Đều đã chết......" Ông ta khẽ líu ríu, trong mắt dâng lên một tầng hơi nước, sau đó nước mắt liền đơm đầy vành Thất Thất thấy bộ dạng thương tâm của ông ta không nén nổi cau mày."Chú à, chú làm sao vậy?" Cô nghi hoặc hỏi."Không có việc gì...... Tôi không sao......" Mặc Hình Thiên nói xong, tay run run ấn nút lùi về sau trên xe lăn rồi đi tới bên Thất Thất thấy ông ta đi lên giường, sau đó nằm xuống đưa lưng về phía cô."Chú à, chú thật sự không sao chứ? Có phải có chỗ nào không thoải mái không?" Tử Thất Thất lo lắng cau mày nhìn ông ta."......" Mặc Hình Thiên không có trả chậm rãi nhắm mắt, nước măt lặng yên chảy ra bảy năm trước bọn họ đều đã chết rồi......Trên thế giới này, cũng chỉ còn một mình ông!"Ngọc nhi......" Ông khẽ líu ríu gọi tên một người, nhưng bởi nghẹn ngào mà trở nên mơ hồ không rõ......Tử Thất Thất thấy bóng lưng nằm nghiêng của ông ta, trong lòng càng ngày càng nghi chú này thật sự rất kỳ quái, lúc nghe thấy tên cô thì ông ta lộ ra biểu cảm khiếp sợ, lúc nghe đến tên Phương Lam ông ta cũng lộ ra biểu cảm khiếp sợ, mà lúc nghe thấy cha mẹ cô qua đời, ông ta dường như càng khiếp sợ, thậm chí còn thương tâm hơn cả cô......Đến cùng đây là có chuyện gì đây?Cái chú này...... Quen biết cha mẹ cô sao?※※※Chung trạchPhòng ngủ Lầu haiVũ Chi Húc mượn thời gian đi toilet gọi điện cho Mặc Thâm Dạ, nhưng không nghĩ tới Mặc Thâm Dạ lại đưa cho hắn một vấn đề khó khăn không hắn có thể ngăn cô ấy, thì cũng sẽ không gọi điện cho hắn ta."Cạch!"Cửa phòng tắm mở, hắn thong thả bước ra ngoài nhìn Phương Lam ngồi cuối gương mặt Phương Lam vẫn nở nụ cười rực rỡ, nhưng cặp mắt cô lại tỏa ra hơi thở cực kỳ tà ác."Tiểu Húc Húc...... Tôi đã rất sớm, rất sớm, rất sớm, rất sớm trước kia cảnh cáo anh, anh không được phép đụng vào Thất Thất nhà tôi, không nghĩ tới trí nhớ anh kém như thế, mới mười năm không gặp mà thôi, anh lại bắt đầu có chủ ý với cô ấy, quả nhiên...... Tôi không thể giữ anh lại trên đời, nói đi, là anh tự mổ bụng tạ tội, hay là để tôi tiễn anh một đoạn!" Cô dùng thanh âm âm trầm nói cười xấu xa trên mặt Vũ Chi Húc có chút run rẩy."Cái kia...... Tiểu Lam Lam, cô cũng nói là chuyện mười năm trước, cho nên tội quên về tình có thể tha thứ, hơn nữa tôi chỉ là tiếp nhiệm vụ mà thôi, chẳng phải muốn có chủ ý gì với cô ấy, tôi cũng không nghĩ chuyện lại phát triển đến tình trạng này, tôi thật sự không biết lão gia tử phái người giết Thất Thất, càng không biết Bách Vân Sơn đã đã trở lại, tôi vốn tính toán để Bách Hiên đi cứu cô ấy, nhưng lại không nghĩ tới Bách Hiên anh ta......" Vũ Chi Húc kích động giải thích, cuối cùng thở dài nói, "Tôi cũng thật không nghĩ tới chuyện lại xảy đến như vậy, thực xin lỗi!" Hắn chân thành xin lỗi."Nếu nói xin lỗi có tác dụng, vậy người trên thế giới này đều có thể lên đường, tiểu Húc Húc, nhiều lời vô dụng, nạp mạng đi!" Phương Lam nói xong, liền rút súng trên eo ra."Đợi chút!" Vũ Chi Húc lập tức ngăn cô lại."Còn có di ngôn gì nữa sao?" Ngón trỏ Phương Lam chậm rãi bóp cò."Di ngôn không có, nhưng cô phải biết rằng, nếu Thất Thất biết cô là một nữ ma đầu giết người không chớp mắt, cô ấy nhất định sẽ chán ghét cô!""Tôi sẽ không để cô ấy phát hiện, anh có thể an tâm mà chết được rồi!" Phương Lam mỉm cười nói xong liền lập tức bóp cò."Pằng" một Chi Húc vừa thấy cô nổ súng liền dịch sang bên phải, vách tường ở phía sau bị đạn khoét một cái lỗ, hắn không thể tin quay đầu lại, nói, "Cô thực sự nổ súng?""Tôi khi nào thì nói đùa với anh?" Phương Lam nói xong liền bắn phát thứ Chi Húc lập tức bước nhanh tới, một tay bắt lấy cổ tay cô, tay kia thì đè nặng tay cô hướng họng súng xuống đất."Tuy rằng tôi sớm biết cô là một kẻ điện, nhưng không ngờ cô điên tới mức lục thân bất nhận thế này!" Vũ Chi Húc hét lên."Tôi căn bản là không có thân nhân, trên thế giới này, trừ Thất Thất ra, sống chết của bất kỳ ai cũng chẳng có quan hệ gì với tôi!" Phương Lam nói xong liền dùng sức muốn nhấc tay Chi Húc áp chế tay cô, nói, "Cô thật sự muốn giết tôi?""Đương nhiên!" Phương Lam chém đinh chặt sắt."Được!" Vũ Chi Húc đột nhiên cầm tay cô, đưa súng trong tay cô nhằm ngay tim mình, nói, "Giết tôi đi, nếu cô thật sự không nhớ tình xưa, nếu cô thật là một người phụ nữ lãnh huyết, nếu cô thật sự điên vậy thì nổ súng đi!"Phương Lam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêm túc của hắn, ngón trỏ chậm rãi bóp cò, nhưng cuối cùng...... Cô vẫn buông súng xuống, im lặng xoay người ngồi lại Chi Húc ở trong lòng thở dài nhẹ nhõm một tưởng rằng cô ấy thật sự hội nổ súng rồi chứ, thật sự là hù chết hắn, quả nhiên cô ấy vẫn giống trước kia, càng ngăn cản thì cô ấy lại càng phải làm, nhưng nếu theo ý của cô ấy thì cô ấy sẽ mềm lòng. Mà trên thế giới này, chỉ có ba người có thể hoàn toàn chỉ huy cô, cũng khiến cô hoàn toàn phục tùng, một là Tử Thất Thất, hai là cha của Tử Thất Thất, cuối cùng là cha nuôi Mặc Hình Thiên của cô, nhưng mà người thứ tư có thể ngăn cản tính cách điên cuồng này của cô lại, thì phải là Mặc Thâm Dạ, nhưng cũng là vì người đàn ông này quá lợi hại, Phương Lam hoàn toàn không thể chống đỡ được mà thôi."Cô tới đây không phải là muống giết lão gia tử chứ?" Hắn bỗng nhiên nghiêm túc hỏi."Người giết lão hồ ly kia cũng không phải tôi, nhưng ít ra tôi muốn thay Thất Thất trút giận." Phương Lam cũng nghiêm túc trả lời."Cô định trút giận như thế nào?" Vũ Chi Húc tò mò hỏi."Hừ......" Phương Lam tà ác hừ lạnh, sau đó trên mặt tràn đầy hơi thở tà ác.
Mặc Thâm Dạ hoàn toàn không nghĩ đến Phương Lam lại nhảy khỏi xe, mà cô ấy mới tỉnh lại sau hôn mê, chỉ sợ......Hắn vội vã dừng ngay lại, quay đầu nhìn về đằng sau!Phương Lam chân vừa chạm đất thì thân thể đổ về phía trước, sau đó lăn 3 vòng trên đường, khi hết đà thì một chân quỳ xuống đất cực xinh đẹp, ổn định dừng lại."Lam Lam -"Phía sau truyền đến tiếng hô to của Mặc Thâm Dạ, sau đó liền ngừng lại, tiếp theo......Phương Lam nhanh chóng đứng lên, tiếp đó lập tức chạy vào bên trong cửa hàng tạp hóa bên đường. Mặc Thâm Dạ đuổi theo cô nhưng khi tìm vài vòng trong cửa hàng thì không thấy cô đâu cả. Đáng chết! Chạy đi đâu rồi hả?Phương Lam sau khi bước vào cửa hàng thì ngay lập tức chạy ra cửa sau, nhưng lại nghĩ tới cảnh từng bị hắn bắt được, cô lập tức lộn lại cửa chính, không thấy hắn xuất hiện cô liền vui vẻ đi ra ngoài, nhưng mới bước một chân ra khỏi ngưỡng cửa, mấy người mặc âu phục đen khí thế to lớn cùng đứng chặn trước mặt cô."Các ai là ai mà dám chắn đường bản tiểu thư hả?" Phương Lam khinh thường chất vấn."Phương tiểu thư, chúng tôi nhận lệnh của lão gia tử, mời cô đi cùng chúng tôi một chuyến tới Chung trạch!" Người đàn ông áo đen đứng ở giữa lạnh lùng mở miệng nói gia tử?Chung trạch?Thì ra là lão gia hỏa Chung Khuê kia, ông ta vẫn luôn phái người theo dõi cô sao? Thảo nào mấy ngày nay cô cảm thấy cả người không được thoải mái, hóa ra là như vậy a! Nhưng mà ông ta tìm cô có chuyện gì? Cái lão hồ ly đa mưu túc trí ông ta lại muốn làm gì hả? Thật đúng là biết chọn thời gian, đúng ngay lúc cô bận nhất liền xuất hiện, nhưng mà...... Cô hình như cũng có món nợ phải tính toán tử tế với ông ta. Được thôi! Đã tới tận cửa rồi thì cô đành bỏ qua việc tìm Mặc Tử Hàn mà đi gặp mặt lão gia hỏa bất tử kia thôi...... "OK! Không thành vấn đề, dẫn đường đi, đúng lúc bản tiểu thư đang rảnh rỗi!" Phương Lam đắc ý kiêu ngạo nói."Phương tiểu thư, mời......" Người đàn ông đứng ở giữa nhường đường, sau đó vươn tay chỉ vào chiếc xe màu đen cách đó không Lam bước chân đi, ngạo mạn tới chỗ chiếc xe kia.......Một mặt khácMặc Thâm Dạ tìm hồi lâu trong cửa hàng bách hóa, nhìn khắp bốn phía, cũng đi tới mấy cái cửa hông, nhưng dòng người quá nhiều, hắn căn bản là không tìm thấy Phương Lam."Đáng chết!"Sau khi tìm gần mười phút, hắn chỉ có thể tức giận mắng, bởi vì đã thật rõ ràng, Phương Lam trốn thoát, hiện tại cô ấy không phải đã tới chỗ Mặc Tử Hàn rồi đấy chứ? Nếu bọn họ gặp mặt nhau, cứ theo tính cách Phương Lam nhất định sẽ náo loạn đến long trời lở đất, cô gái ấy tính cách từ trước đến nay đều nóng nảy, nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn."Haizz......" Hắn thở dài thật sâu, sau đó tiêu sái bước ra khỏi cửa chính, chuẩn bị chạy về Mặc gia ngăn cản trận hạo kiếp cũng thật hay, hướng hắn lại xe đi lại ngược với hướng Phương Lam bị mang đi......※※※Chung trạchChiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa chính biệt thự, bốn cửa xe đồng thời mở ra, bốn người đàn ông mặc âu phục đen cùng bước xuống, mà Phương Lam đợi sau khi bọn họ ra thì mới bước xuống, đôi mắt nhìn căn biệt thự kiểu Trung Quốc đã từng tới một lần Lam tươi cười tà ác, hai mắt lộ ra mũi nhọn lợi hồ ly này đúng là cẩn thận, chẳng qua là một cô gái thế mà lại dùng tới 4 người đàn ông cường tráng, chẳng lẽ ông ta biết thân phận của cô rồi sao?......Thư phòng lầu haiChung Khuê khí phách ngồi ở bàn viết, hai tay gấp xếp đặt trên quải trượng đầu chim ưng, mắt thì nhìn cửa phòng đối diện, bỗng......"Cộc, cộc, cộc!"Tiếng gõ cửa vang lên, trên khuôn mặt ông ta lộ ra nụ cười đắc ý."Vào đi!"Ra lệnh một tiếng, cửa thư phòng lập tức mở ra, Phương Lam bị bốn người đàn ông vây quanh đứng trước mắt sáng ngời của cô nhìn đôi mắt giảo hoạt của ông ta, hai người đều ẩn ẩn cười tà ác, trong lòng đều có âm mưu tính toán của riêng mình."Phương tiểu thư, mời vào!" Chung Khuê dùng giọng thương thúy của bản thân mời cô Lam không có nửa phần khiếp đảm, rảo bước vào phòng rồi đi tới trước mặt ông ta, 4 bảo tiêu áo đen cũng cùng vào đứng đằng sau cô."Tôi nhớ ông gọi là Chung Khuê phải không? Hình như tôi cũng không có quen biết ông, ông tìm tôi có chuyện gì đây?" Phương Lam cố ý giả ngu hỏi."Tôi......""Đợi chút!" Phương Lam cố ý chặn lời ông ta lại, sau đó nghiêm túc nói, "Tuy rằng tôi không biết ông tìm tôi có chuyện gì, nhưng nếu ông muốn hỏi tôi vấn đề gì thì một vấn đề là 1000 đồng, nếu ông muốn tôi giúp việc gì đó thì một việc là 10k đồng, nếu hai việc đấy đều không đúng thì tôi cứ dựa theo tầm quan trọng của câu nói mà tính giá. Ông cảm thấy...... Như vậy OK chứ?"Chung Khuê nhìn khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời của cô, mày hơi hơi nhăn đã tìm người điều tra cô gái này, cô ta là cô nhi, được người khác nhận nuôi, từ nhỏ đã là bạn tốt của Tử Thất Thất, có cái đầu rất thông minh, tuổi còn trẻ đã làm đến giáo sư trường y, chuyên khoa tim mạch và khoa tâm lý, từng làm công ở khách sạn Rich của Bách Hiên, là một người tương đối bình thường, nhưng rất kỳ quái, đã là một con mọt sách chỉ biết học tập với nghiên cứu, hơn nữa lại là một cô gái yếu đuối, làm sao trong tình huống như này mà còn có thể bình tĩnh được cơ chứ? Nhưng lại tươi cười cùng ông thương lượng giá cả, cô gái này...... Xem ra chắc chắn có gì đó kỳ quái?"Này! Tôi nói vị Chung lão tiên sinh này, ông làm gì mà cứ nhìn chằm chằm tôi thế? Tôi nói cho ông biết, tôi vậy nhưng rất đáng tiền đấy, nhìn một lần ít cũng phải 1k đồng mới được, ông vừa rồi nhìn tôi 31s, cho nên cám ơn, xin trả tôi 31k đồng!" Phương Lam nói xong, liền giống như một tên tham tiền xòe tay ra, còn cố ý run lẩy bẩy, bảo ông ta mau trả thù Khuê thật sự nhìn không thấu tâm tư cô gái này, nhưng cũng không phải không thể ứng phó, dù sao...... Chỉ là một cô gái yếu đuối."Được, cô đã đưa ra điều kiện, vậy chúng ta liền làm cuộc mua bán này, cô giúp tôi một việc, tôi cho cô 1 triệu!"1 triệu?Thật đúng là keo kiệt!"Tốt!" Phương Lam giả vờ hưng phấn nói, "Ông muốn tôi giúp ông làm gì?""Cô cũng không cần làm gì cả, chỉ cần ngoan ngoãn đứng ở đây thôi, chờ tôi làm xong chuyện thì cô có thể cầm tiền rời đi!" Chung Khuê mỉm cười ở đây?Không cần làm gì cả?Phương Lam nghi hoặc nhìn ông ta, tò mò hỏi, "Chỉ cần ngoan ngoãn đực mặt ra ở đây ông sẽ cho tôi 1 triệu? Có chuyện tốt như vậy sao?" Cô hoài nghi nhìn ông ta nói, "Chuyện bánh trên trời rơi xuống này thường thì dấu âm mưu rất lớn, mà tôi đã trở thành đồng bọn hợp tác của ông thì ông có phải nên.....", Từ bộ dáng cợt nhả bỗng đôi mắt ông ta trở nên lãnh liệt, nhìn thẳng cô nói, "Cô không cần thiết biết nguyên nhân, nhưng có điều cô phải biết, từ lúc cô bước vào tòa nhà này, cô phải nghe theo lời tôi hoàn toàn, nếu cô dám phản kháng thì hậu quả chỉ có chết!""Chết?" Phương Lam hoàn toàn không có một chút sợ hãi, ngược lại rất khinh thường nói, "Người chung quy thì vẫn phải chết, Phương Lam tôi từ lúc còn rất nhỏ không còn để ý tới sống chết của bản thân, thế nên ông không hù dọa được tôi đâu, haizz...... Tôi thành tâm thành ý nói chuyện làm ăn với ông, đào tâm đào phế như thật lòng thật dạ nói chi tiết với ông, bảng giá cũng đã nói rõ ràng rành mạch, nhưng ông lại có thái độ này, cũng quá không có thành ý rồi đó? Thôi, cuộc mua bán này tôi không làm nữa, bản tiểu thư hôm nay xin từ biệt!"Cô nói xong lập tức xoay người đi tới cửa thư phòng, nhưng 4 người đàn ông vẫn đứng sau lưng cô liền chặn đường."Tục ngữ nói đúng chó ngoan không chặn đường, chặn đường thì không phải chó ngoan, có thể phiền các anh tránh ra được chứ?" Phương Lam vẫn cười rực rỡ như cũ, nhưng giọng nói lại hơi băng lãnh."Tôi đã nói rồi, từ lúc cô bước vào tòa nhà này, cô đều phải nghe theo tôi, ta không cho cô đi thì cô đừng nghĩ là đi được!" Chung Khuê ở đằng sau bá đạo mở miệng. "Buồn cười, chân mọc trên người tôi, tôi muốn đi đâu thì đi, ai có thể ngăn được tôi!" Phương Lam hùng hổ phản bác, sau đó đôi mắt trở nên lãnh liệt, trừng mắt nhìn bốn gã đàn ông nói, "Bản tiểu thư hôm nay tâm tình không tốt lắm, tôi khuyên các anh vẫn nên ngoan ngoãn tránh đường cho tôi, bằng không...... Có chuyện gì không hay xảy ra đều là do các anh tự chuốc lấy!"Nghe lời cô nói, đôi mắt Chung Khuê nhíu Lam im lặng nhếch miệng, nhìn 4 gã vẫn không nhúc nhích nói, "Không nghe lời mỹ nữ, chịu thiệt, kết cục ngay trước mắt!"Dứt lời, Phương Lam tiến lên một bước, bắt lấy cánh tay gã đàn ông ở giữa, xoay người một cái, cầm tay hắn ta vòng qua vai, sau đó chân phải cố định trọng tâm, chân trái nhanh chóng đá vào mắt cá chân hắn ta, khiến hắn ta mất đi trọng tâm, sau lại thừa cơ nhất hắn qua vai quật xuống...... Ngay sau đó, khi mà ba người còn lại đang kinh ngạc, cô ngồi xổm xuống, cô quét chân phải về phía sau, đá vào chân một gã khác đứng ở giữa, trong phút chốc cơ thể gã đó liền nghiêng đi ngã trên mặt đất...... Mà lúc này 2 gã ở 2 bên đều cùng ra tay, muốn bắt cô lại, nhưng Phương Lam lại đứng dậy, hai tay đưa về sau eo, rút hai khẩu lục bạc ra, cùng bắn vào vai hai gã."Pằng-""Pằng -"Hai tiếng súng vang lên dung hợp vào nhau cực kì chói gã đàn ông coi như bị đánh bại, đều nằm ở trên Lam hài lòng cười, xinh đẹp xoay người nhìn Chung Khuê vẫn ngồi nguyên ở bàn Khuê khiếp sợ nhìn hình ảnh mới có mấy giây thôi, lần này ông ta mới bừng tỉnh đại ngộ, cô gái này căn bản không là người thường, càng không thể dùng hai chữ "yếu đuối" để hình dung. Mỗi động tác của cô ta đều cực kỳ chuẩn mực, vừa nhanh vừa chính xác, hành văn liền mạch lưu loát, khiến ông ta liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra, công phu của cô đã có trụ cột 20 năm, nhất định là từ nhỏ đã bắt đầu huấn luyện."Cô đến cùng là ai?" Ông ta bỗng chất Lam mỉm cười nhìn ông ta trả lời, "Nếu so với ông, tôi xem như một người tốt!""Cô với Thâm Dạ có quan hệ gì?" Chung Khuê tiếp tục Lam có chút kinh ta vì sao lại nhắc tới Thâm Dạ? Chẳng lẽ ông ta bắt cô tới là vì Thâm Dạ? Không phải là muốn lợi dụng cô để uy hiếp Thâm Dạ đấy chứ?"Thâm Dạ? Thâm Dạ là ai? Tôi không biết người nào có cái tên kỳ quái như thế!" Cô giả bộ không biết."Lần trước cô rõ ràng cùng cậu ta tới đây, còn dám nói cô không biết cậu ta?""Cùng anh ta đến thì nhất định phải biết anh ta sao? Cho dù tôi nói chuyện, ăn cơm, tiếp xúc với anh ta, nhưng ở trong thế giới của tôi, anh ta chỉ là một người xa lạ, thậm chí căn bản là không có người này tồn tại, cho nên tôi không biết anh ta, ông hiểu chưa?" Phương Lam có chút không kiên nhẫn trả tưởng lão hồ ly này tìm cô có chuyện lớn gì chứ, không nghĩ tới lại là vì người đàn ông kia. Thích...... Thật sự là làm cho người ta khó chịu!Chung Khuê thấy cô hoàn toàn không nói đạo lý, mày nhăn lên thật sâu."Mặc kệ cô biết hay không biết cậu ta, hôm nay cô cũng không thể rời khỏi đây!" Ông ta lãnh liệt nói, cặp mắt nguy hiểm buộc Lam thoáng lui về phía sau một bước, toàn thân cảnh mắt cô liếc về giá sách cách đó 3 thước, sau đó lạnh lùng nói, "Là ai? Trốn trốn tránh tránh, cút ra đây cho tôi!""Bốp...... Bốp...... Bốp......"Một người đàn ông vừa vỗ tay vừa đi ra từ sau giá sách, hắn cười xấu xa, khen ngợi nói, "Lợi hại, lợi hại, thật sự là quá lợi hại, tôi đứng ở phía sau ngay cả động cũng chưa động, thế mà cô cũng có thể cảm thấy được sự tồn tại của tôi, xem ra cô cũng là người trong nghề a."Phương Lam chậm rãi dời mắt lên người hắn, lúc mà cô thấy khuôn mặt hắn thì không nén nổi có chút kinh Chi Húc?Tên hỗn đản này, lần trước chính hắn bắt Thất Thất đi, xem ra hôm nay đúng là đại vận của cô, cái không mời tự đến thật đúng là nhiều, vậy thì cũng nên tính sổ thật tốt với Chi Húc nhìn tới ánh mắt đằng đằng sát khí của cô, lưng chợt lạnh toát, sau đó đầu hắn hơi lắc, ám chỉ cô đừng vạch trần chuyện bọn họ có quen biết."OK! Tôi hiểu rồi, chỉ cần tôi ngoan ngoãn đứng ở đây là được có phải không? Vậy tốt, tôi hôm nay ở đây, tôi muốn có phòng tốt nhất, cơm tối ngon nhất, rượu đỏ cao cấp nhất, tôi muốn...... Những yêu cầu này hẳn cũng không quá đáng phải không?" Cô cười quỷ dị nhìn Chung Khuê, chợt cực kỳ vui vẻ đáp ứng ở Khuê nhìn chằm chằm vào cô nhưng lại không nhìn thấu lòng cùng Thâm Dạ làm sao lại quen biết cô gái này? Thân phận cô gái này cậu ta có biết không? Hơn nữa cô gái này vì sao lại bỗng muốn ở lại đây? Nhìn khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười kia của cô ta, làm cho ông càng ngày càng không hiểu, cô ta đang nghĩ cái gì, cô ta đang tính toán cái gì, cô ta đang có chủ ý quỷ quái chợt trong lòng có chút thấp thỏm không cùng ông bắt cô gái này về là chuyện tốt hay chuyện xấu đây?"Húc!" Ông ta lạnh lùng gọi."Dạ!" Vũ Chi Húc lên tiếng trả lời."Mang cô ta tới phòng khách nghỉ ngơi, trông chừng tốt cô ta cho tôi!" Chung Khuê ra lệnh,"Vâng!"Vũ Chi Húc lập tức đi đến bên cạnh Phương Lam, vừa mỉm cười vừa phong độ vươn tay phải nói, "Mời đi, tiểu thư mỹ lệ!"Phương Lam mỉm cười xoay người, hai ba bước đi đã tới cửa phòng, Vũ Chi Húc mở cửa ra nhưng Phương Lam không đi tiếp mà đưa lưng về phía Chung Khuê nói, "Ông muốn lợi dụng tôi uy hiếp Mặc Thâm Dạ, ông cho rằng tính toán này của ông có thể được sao?"Chung Khuê gấp rút cau mày."Ha......" Phương Lam cười châm chọc, xinh đẹp bước ra Khuê nhìn cửa phòng đối diện, biểu cảm trên mặt hoàn toàn tương phản khi mới gặp Phương Lam, hai tay chồng lên nhau đặt trên đầu chim ưng ở quải trượng cũng không biết từ lúc nào đã nắm chặt lại với đối không nghĩ tới một cô gái nhìn như yếu đuối thân thủ lại tốt như thế, tuy còn chưa kịp Mặc Thâm Dạ, nhưng hoàn toàn không thua gì Vũ Chi Húc, đến cùng cô ta là ai? Đến cùng cô ta tự nguyện ở đây là vì cái gì? Hơn nữa người như vậy lại cùng Tử Thất Thất làm bạn tốt, chẳng lẽ...... Là kiệt tác của người kia?......Trong hành lang dàiVũ Chi Húc đi ở phía trước, Phương Lam đi theo phía sau nhìn lưng hắn rồi chợt lạnh lùng nói, "Thật đúng là oan gia ngõ hẹp a, vậy mà để tôi ở đây gặp được anh, xem ra, chúng ta hẳn nên hảo hảo ôn chuyện, tiểu Húc Húc!"Vũ Chi Húc nghe xưng hô này lưng liền run lên, mồ hôi lạnh khắp nơi trên cơ thể hắn tuôn ra."Ha, ha, ha......" Hắn cười khan vài tiếng, sau đó xấu hổ nói, "Tôi rất sợ đó a, tiểu Lam Lam cô nói chuyện có thể đừng kinh hãi như vậy không? Chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi, không phải nên hàn huyên vui vẻ vài câu sao?""Tôi cũng không thời gian hàn huyên với anh, chính anh làm chuyện gì, bản thân hẳn là rất rõ ràng, anh cứ rửa cổ sẵn chờ tôi tới làm thịt đi!" Phương Lam tiếp tục uy hiếp."Tiểu Lam Lam, kỳ thực chuyện cũng không như cô tưởng tượng đâu!""Phải không? Vậy thì chờ sau khi anh biến thành lệ quỷ thì hẵng đến giải thích với tôi!"Vũ Chi Húc khóc không ra nước này thật sự thảm, vì sao chết tử tế không xong lại cố tình đụng phải cô nàng này chứ?Thần ơi...... Mau tới cứu con đi!
Một tháng trong chớp mắt đã trôi bán đấu giá dù đã xong nhưng nợ vẫn không thể trả hết hoàn toàn. Số tiền Tử Thất Thất vất vả kiếm được chỉ có thể làm được ít chuyện nhỏ sau khi ba mẹ qua đời.…Vào một ngày trời xanh Thất Thất ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, đem tro cốt của ba mẹ rắc về phía biển. Phương Lam đứng ở trên bờ nhìn cô dường như sắp chạm tới chân đầu muốn cùng ngồi trên thuyền với bạn để tiễn bác trai bác gái một đoạn đường, nhưng cô ấy lại từ chối.“Ba… mẹ… lên đường bình an.”Tử Thất Thất hướng về biển rộng mênh mông nhẹ giọng nói lời chúc phúc. Hốc mắt chảy xuống một giọt lệ, rồi một giọt, lại một giọt nữa cứ thế mãi không dứt…Trời đất đã thay đổi. Tuy rằng một tháng đã trôi qua nhưng cô vẫn không thể tin đó là sự thật. Càng không thể tin ba mẹ ở trước mắt đã trở thành cát bụi…Có lẽ vào một buổi sáng nào đó khi cô mở mắt ra sẽ thấy ba mình đang ngồi đọc báo trên ghế sô pha, mẹ mình đứng ở trong bếp làm bữa sáng, tất cả mọi việc chỉ như một cơn ác mộng. Thế nhưng cơn ác mộng này bao giờ mới có thể tỉnh, bao giờ cô mới thoát khỏi cơn ác mộng này?“Pặc!”Chợt nghe được tiếng nước, cô tò mò cúi xuống nhìn sâu xuống mặt con cá đang vui vẻ bơi lội, vui vẻ chơi đùa. Đột nhiên hai mắt nhìn đôi cá lại biến thành ba mẹ, trên mặt nước cũng hiện lên ra khuôn mặt của hai người.“Ba… mẹ… hai người về rồi à?”Quả nhiên họ không nỡ để cô lại một mình, Tử Thất Thất vui vẻ vươn tay chạm vào mặt tay vừa chạm vào mặt nước, hai con cá bị dọa sợ liền lặn sâu xuống biển, thế là ba mẹ cô cũng biến mất.“Đừng, đừng bỏ lại mình con, đợi chút, mang con đi với...”Cô kích động vươn tay xuống mặt nước muốn bắt hai con cá đang chạy lại, thế nhưng “bùm” một tiếng, cả người rơi thẳng xuống nước trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu rồi.“Thất Thất”Phương Lam đứng trên bờ thấy vậy lập tức kêu to tìm người tới cứu.…Mặt khácMột chiếc du thuyền trắng xa hoa đang lướt trên mặt biển, một người đàn ông mặc quần sooc trắng với áo sơ mi đen đang đứng trên mạn thuyền hóng gió biển, ngắm hải nhiên thấy xa xa có cái gì đó đang lơ lửng trôi, anh ta vội vàng cầm lấy ống nhòm nhìn về phía đó.“Phụ nữ?”Anh kinh ngạc mở to mắt, lập tức buông ống nhòm chạy nhanh vào ca – bin điều khiển du thuyền hướng về phía Tử Thất Thất đang nổi lềnh chàng tức giận nhảy xuống biển cứu cô lên, ngón tay đặt ở mũi cô nhưng không thấy thở, cúi người áp tai vào tim cũng không thấy rồi sao?…Biệt thự Bách mấy bác sĩ cùng y tá vội vàng chạy ra chạy vào, suôt một ngày một đêm mới yên tĩnh trở Thất Thất nằm trên giường hơi run rẩy vài cái sau đó từ từ mở hai nhìn lên thấy trần nhà cao cao có đèn treo bằng thạch anh tinh xảo, lông mày bất giác hơi nhíu là đâu?Thiên đường sao?“Cô tỉnh rồi à?”Giọng nói ôn nhu truyền vào đến tai cô, cô chuyển ánh mắt đến người đàn ông đang mỉm cười đứng cạnh giường.“Anh… là ai?” Cô chậm chạp mở miệng.“Tôi tên là Bách Hiên, người đã cứu cô ở trên biển. Thật sự là làm tôi sợ muốn chết khi nghĩ đến việc không cứu được cô!” Không có hơi thở, tim không đập, tưởng cô chết rồi lại không ngờ rằng kỳ tích lại xảy gái này mạng thật lớn!“Tại sao lại cứu tôi?” Chết mới tốt, mọi chuyện coi như chấm hết.“Chẳng lẽ cô không muốn sống nữa sao? Cô tự sát vì có đứa nhỏ trong bụng sao?” Anh đoán nhỏ trong bụng?Tử Thất Thất vô cùng kinh ngạc!“Anh vừa nói cái gì?” Cô hỏi“Tôi nói cô muốn tự sát à?”“Không phải là câu này!”“Đó là…vì cô có đứa nhỏ trong bụng sao?”“Đứa nhỏ… trong bụng?” Cô kinh ngạc trừng lớn hai mắt, chất vấn nói “Tôi có thai?”“Cô không biết sao? Cô đã mang thai được một tháng rồi!” Vị bác sĩ vừa kiểm tra cho cô đã xác nhận chuyện Thất Thất vội vàng đem tay xoa đã có thai?Trong lúc mất đi tất cả mọi thứ, ông trời lại ban cho cô một đứa nhỏ?Đây là bố thí sao?Vào thời điểm cô mất hết hi vọng, đứa nhỏ lại xuất hiện trong bụng cô!Chẳng lẽ… là anh tới cứu cô?Nước mắt lại một lần nữa tuôn trào, khóe miệng nhếch lên không biết là khóc hay cười. Ngay chính bản thân cô cũng không biết cô đang vui vẻ hay đang đau lòng…
cha toi roi me chay di